Discussion about this post

User's avatar
Uyen Dinh's avatar

Cảm ơn bài viết của anh. Một câu chuyện mà có thể mỗi người chúng ta sẽ thấy bóng dáng mình trong đó phần nào. Minh và Thanh, hai con người với những nét tính cách riêng, và điểm chung là vì tình yêu mà đến với nhau. Nhưng lạ thay, cũng vì nhân danh tình yêu mà làm nó dần mất đi sự đẹp đẽ vốn dĩ bởi nỗi lo sợ, hoài nghi, bất an, và những ảo mộng dệt thành. Rất nhiều những thái cực cảm xúc xảy ra và trên bánh xe của con đường tình yêu đó, tất cả đều hoà lẫn vào nhau. Không tiếc tháng năm yêu thương một người bằng sự chân thành nhất. Không tiếc tháng năm làm chuyện điên rồ, ngờ nghệch khi yêu. Chỉ là ước mơ có lúc đẹp quá khiến ta muốn sống mãi với nó, mà quên mất thực tại, quên mất sự kết nối sâu sắc với nhau. Chỉ là những gì ta nghe thấy như thế hoá ra chẳng phải như vậy của người nói.

P/s: Bài hát buồn không phải vì chính nó buồn, có lẽ vì đã "chạm" được điều thầm kín của người nghe.

Én Én's avatar

Tình cảm như cái ngân hàng vô hình, khi ở xa hai bạn ráng bỏ vào ngân hàng, vun đắp nhiều nhất có thể. Ở gần nhau thì rút hết tiền ra :(.

No posts

Ready for more?